July 7, 2013

  • Chiều hôm qua, giờ này…

     

    chiều hôm qua, giờ này…


    4 giờ chiều tui đã có mặt ở Nhà Thờ Ba Chuông. Cấp lớn sai tui như vậy nên tui chấp hành cái một. Vừa chui cái xe xuống tầng hầm dang dở thì xếp tui ra lịnh cho tui quay ngược xe lại. Sếp nhe răng ra, chở dùm mấy cái thùng sách vô dùm cái. Làm sao chống thượng lịnh, tui quay xe ra, chở cái thùng sách gì mà nặng bà cố vô hội trường, nơi tui thấy bàn ghế đã bày tá lả, báo hiệu buổi vui tối nay. Thấy tui khệ nệ (giả bộ mà) bưng cái thùng, có cái ông quen quen chạy lại chỉ chỗ cho tui để. Ổng còn tử tế nói, sao không xuống tầng hầm,lấy cái xe đẩy mà đẩy vô cho lẹ. Dạ, cám ơn anh. Nhưng tui đâu tuân lịnh ông không phải cấp trên này, với lại, mỗi lần chuyển 1 thùng tui khoái hơn, vì tui sẽ được tiếng thơm muôn thuở là chăm chỉ. Dĩ nhiên nếu có ai đó chê tui là mát, bộ điên sao mà làm vậy cho lâu, thì tui tịt mõm là cái chắc. Nhưng lúc trở ra, thì ai đó đã lôi cái xe đẩy ra và chất lên nó cả chục cái thùng nặng trĩu rồi.

    Gửi xe xong, lên tới hội trường thì các sĩ quan cao cấp đã có mặt đầy đủ. Các sếp nai nịt đã gọn gàng, ca ra vát le lói trên ngực áo. Mấy sếp nữ thì áo dài coi đẹp gái góa chời. Quý ngài ấy đang loay hoay xếp đặt bàn tiếp khách. Người thì í ới kiếm thêm mấy cái ghế, kẻ thì mở thùng sách; Rồi thì cứ 2 quyển, các ngài í cho vào một cái bọc có khóa đàng hoàng, để lúc ra về dù có men nồng viễn xứ làm lác cả mắt thì quý khách cũng biết đường mà mang về nhà, để bác gái ngâm thơ cho bác giai ngủ, hoặc bác giai đọc sách đêm khuya cho phu nhân đi vào giấc mộng đầy những nụ cười.

    Các sếp tui còn bày ra chuyện ghi lại tên họ, alô của khách đến, để lỡ họ có tịch liêu thì các sếp cũng còn biết đường alô xuống tuyền đài mà vĩnh biệt. Mà bữa nay, sao mà nhiều người tới ghê, có người nghe nói từ u ét a về nữa kìa, đúng rồi, việt kiều đẹp hơn việt nam rõ ràng. Eh! Tui nói cái này là hổng phải tui chê các liền chị liền em, mà nhứt là má nhà của tui à nghen. Chỉ là lâu lâu tui mới khen một lần thôi, chứ còn từ nảo từ nao tới giờ có khi nào tui dám mạo muội chê bai các bậc nữ nhi cây nhà lá vườn đâu! Chê chỉ tổ đói nhe con!

    Hai cái tay tui phải làm việc  liên tục để ghi tên các bác đến dự hội hè St Thomas. Các bác ấy dễ thương lắm cơ. Ai cũng đóng tiền cho các sếp nữ của tui, miệng lại còn nở nụ cười tươi roi rói. Các chị em ta, ai cũng đẹp làm tui bấn loạn cả dây thần kinh mà viết lộn tên hoài.Mấy ảnh cũng đẹp giai lắm chứ chẳng chơi, tui chấm điểm nhứt là cái anh mang giày đát, quần zin, áo thun có hoa lá cành, ảnh có cái giọng khè khè, trầm trầm(giọng này hiếm lắm),lúc nào ảnh cũng nhe răng ra cười với chúng sinh. À! Tui nhớ ra rồi, ảnh tên Bình, Biếc gì đó không rõ nữa.

    Mỗi người một việc, nên chẳng mấy chốc mà cái sảnh đã đầy đủ những thứ cần thiết. Các sếp còn kiếm đâu ra một ban nhạc mà coi ai cũng có vẻ là dân chơi cầu Ba Cẳng. Ngó cái phòng máy mà phát hoảng với máy móc, dây nhợ tá lả. Ơ hay, lại có cả mi cờ rô xăng phin nữa.Coi bộ xôm tụ đây. Vậy là tui len lén bỏ nhiệm sở đi ra sân, kiếm cái chỗ hổng ai nhìn thấy, lôi trong túi áo ra tờ giấy nhỏ mà tui ghi lên đó mấy bài hát mà tui chưa thuộc lời,ôn lại, định bụng lát nữa sẽ hát cho mấy ông mấy bà biết tay, biết là ốm ốm như tui mà cũng có buồng phổi có thể tiết ra 1 giọng ca hiếm có. Tui chợt mỉm cười vì ý nghĩ mình sẽ là 1 ca sĩ rồi sẽ nổi tiếng sau cái buổi tối đình đám này.

    Thiệt là cảm động vì có người ngồi xe lăn cũng ráng tới, mặt mũi tươi như chưa từng tươi như vậy bao giờ. Nghe nói, có vị xa mãi qua khỏi Bình Dương cũng lọ mọ tới hẹn chẳng hề quên. Lại có anh kia, đi đứng ngả nghiêng có chị vợ kè bên cạnh, lò dò từng bước vô sảnh. Bỗng có chị nào đó tới bên. Bốn mắt nhìn nhau, trong tích tắc, họ nhận ra nhau, tui thấy chị nọ mắt ươn ướt khi nhận ra bạn mình sau mấy chục năm nghìn trùng xa cách. Anh chàng ấy nói gì nghe không rõ, dường như là À! Nhớ rồi, Hoàng Thị Ngày Xưa phải không, anh chàng chỉ tay vào người bạn xa xưa, rồi cái miệng móm xọm của anh nở một nụ cười đã ơi là đã. Lại có anh chàng kia, tui hỏi ảnh sao biết mà tới dự. Ảnh trả lời, tự hồi nào đâu có biết có vụ này, tui lên mạng, vô phây xờ búc thấy có tin hấp dẫn nên khăn gói đi liền…

    Vậy mà đã tới giờ lễ. Trừ mấy người còn chút việc trong sảnh, tất cả mọi người đều ra nhà thờ dự lễ. Ngôi nhà thờ này mấy năm nay tui vẫn thường lui tới, nhưng bữa nay, vẫn những âm thanh ấy, vẫn là khung cảnh ấy, tui thấy mọi cái đều mới. Rồi tui-tài ghê-, vừa nghe cha giảng, vừa nhớ tới cách nay đã hơn nửa đời người, tui vẫn hàng ngày hiện diện nơi đây, trong ngôi nhà thờ có biệt danh là Ba Chuông, trong ngôi trường St Thomas yêu mến. Bên cạnh tui, là 2 vợ chồng chị bạn ngày xưa chung lớp. Giờ chị đã lên lục tuần. Nay đau, mai ốm, nhưng cái hoài niệm đã thúc đẩy chị đến đây, tìm lại cái gì  đó rất thận thương của ngày xưa còn vương lại nơi những bạn bè một thời chung lối.

    Giờ khai tiệc đã đến. Mọi người cứ um xùm thành từng nhóm nhỏ, hỏi han nhau không dứt. Mặc cho trên màn chiếu gi lại những khung hình của ngày xa xưa, mặc cho tiếng nhạc nền lúc du dương lúc sôi động, họ chuyện trò nhau không biết mệt.

    Những món ăn thật ngon, những câu chuyện thật giòn, những giọng ca ấm áp, những pô hình chụp giữa những người bây giờ mới biết nhau mà sao thân thiết, những cú chạm ly tuy khe khẽ thôi nhưng đầy  thân ái. Những bài ca đủ tiết điệu làm mọi người quên đi mình đang là bà, là ông. Những nụ cười làm ai đó bất kỳ thành 1 tay phó nhòm cho 1 tấm hình đầy kỷ niệm.

    Các vị sếp nhắc tui lên góp vui nhé. Tui ừ hử, vì bà con vui quá xá quà xa rồi còn góp giếc gì! Cái anh Bình gì gì đó tới nói với tui, sao để gà mái làm chủ sân khấu hoài vậy cha nội, lên đi chứ. Tui chỉ biết nhe răng cười. Tui học thuộc mấy bài lận, nhưng tui dặn anh chàng em xi rằng, khi nào hết người hát thì tui xin trám vô chỗ trống, còn bây giờ thì, tui mắc uống bia với bạn tui rồi.

    Nói vậy chớ, tuy chẳng thuộc bài nào cho ra thuộc, tui vẫn lấy làm tiếc vì không được dịp múa rìu qua mắt thợ bàn dân trường xưa. Giá mà được hát, tui sẽ hát bằng cả tâm hồn bét be hơi bia tối nay. Nhưng ơ hay, chẳng ai mời tui cả mà chương trình đã chấm dứt.

    Sic! Tui ra về, mà lòng cay đắng. Lạ thay, tui ca phát một, bài sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi tám, từ đầu đến đuôi, chẳng vấp chỗ nào, trừ ra, đang hát mà đã về tới nhà thì bà xã tui đã chờ sẵn nơi cửa, hỏi tui, anh lải nhải cái gì vậy. Chẳng chần chừ, tui đáp, giọng có hơi èo ẹo, ờ thì anh hát, ngày xưa anh ví em như thiên thần; làn môi em thắm hơn bao mùa xuân. Em…

    Thôi đi cha nội, này môi em thắm nè. Rồi cổ cắn tui một cú phát sốt, giờ mới tỉnh dậy, viết cái bài nhăng nhăng cuội cuội này. Tui mà nói láo ư! Hổng bao giờ…

     

                                                                                            

    LAM TRẦN 07.07.2013

     

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *