November 21, 2012
-

Ai đã từng dạy tôi, thì giơ tay !
June 14, 2011
GS Văn Như Cương có một bài viết, người thực việc thật về một trường hợp ứng xử thầy trò. Trong bài có nhắc đến chuyện ông Carnot về thăm thầy mà ông học hồi tiểu học, nhưng ông nhớ ít quá. Ngày xưa học lớp tư (lớp 2 bây giờ), tôi cũng học bài này. Khả năng nhớ chuyện xửa xưa , tôi “nhỉnh” hơn GS Cương một tí, nên bổ sung chút xíu cho câu chuyện thực của ông thêm đậm đà.
Đại tướng Carnot một hôm ghé về trường cũ thăm thầy: “ Tôi là Carnot đây, thầy còn nhớ tôi không? ”. Rồi ông Carnot quay lại đám học trò bên dưới: “ Ta được như ngày nay là nhờ công ơn dạy dỗ của thầy”.
Xin mời đọc câu chuyện thực của GS Văn Như Cương….
VTT
“Thú thật, khi được nghe câu chuyện này tôi không tin. Nhưng người kể lại là một người có thật, một thầy giáo ở một trường đại học có thật, kể về một cuộc gặp gỡ có thật, và người nói câu mệnh lệnh trên cũng có thật một trăm phần trăm! Bây giờ tôi viết lại câu chuyện này, ai “tin thì tin, không tin thì thôi” (câu trong ngoặc kép là thơ của Nguyễn Trọng Tạo).
“Chuyện kể mới đây, một cựu sinh viên đã tốt nghiệp ở một trường đại học có tiếng ở Việt Nam. Ra trường được mấy năm, không hiểu trời xui đất khiến hay tổ tiên phù hộ độ trì gì đó mà cựu sinh viên này được “bắn” sang nước ngoài nào đó để sinh sống và làm ăn. Theo thời gian, anh ta dần dần “nổi tiếng” và trở thành một đấng trượng phu…
Anh ta muốn về nước chơi, thăm thú quê hương, mong góp sức mình cho đất nước trong thời kỳđổi mới. Anh trở về ngôi trường xưa, mong có một cuộc giao lưu với thầy cô giáo và bạn bè cũ. Cuộc họp cũng không ít người, các bạn trẻ đến vì tò mò, các thầy giáo già đến vì muốn xem mặt học trò cũ mà trước đây mình không chú ý nên không nhớ ra.
Sau vài câu xã giao thường lệ, con người thành đạt ấy dừng một lúc để mọi người tập trung chú ý và nói: “Ai đã từng dạy tôi thì giơ tay!”
Phòng họp đột nhiên im lặng như tờ, và không một cánh tay nào giơ lên… Rồi có tiếng động di chuyển bàn ghế và… các thầy giáo lần lượt im lặng ra về ! “
(trích đoạn từ bài viết của GS. Văn Như Cương đã được báo chí trong nước đăng tải rất nhiều với những lời khen ngợi và tâm đắc về tính thật của câu chuyện mà GS đã công khai thuật lại)