July 2, 2013
-
Từ thuở quen em, bịnh quá trời
Gặp ai, ai cũng nói: chèng ơi
Sao mà mặt mũi xanh xao quá
Có phải yêu rồi. Chết chẳng chơi!
Từ thuở yêu em, hết cả tiền
Xi nê, phở, bún, cháo…triền miên
Gặp ai, ai cũng: sao mà rách
Cả quần lẫn áo, thấy mà thương?
Có bữa giận nhau, giận cả làng
Gặp ai, ai cũng mất mùa xuân
Ai cũng mặt cau, trông phát ghét
Chẳng còn ai nữa để thở than!
Hết “đợt” giận hờn đến ghen tuông
Trời ơi! Có đoái đến mà trông
Từ nảo từ nao rằng tui dám
thương ai ngoải cổ, nói thiệt lòng!
Biết tui thật thà, cổ mới yêu
Biết tui cực khổ, cổ mới chiều
Chở tui về khoe anh em cổ
Ngồi sau, tui thỏa sức…ôm eo!
Từ thuở lấy nhau, tui mập ra
Chẳng bù hồi đó ốm hơn ma
Tóm lại, tui yêu nàng lắm lắm
Hổng tin, hỏi cổ, biết ngay mà!
Tóm lại, tình yêu rất nhiệm màu
Đương không lại cứ kiếm đến nhau
Yêu, hờn, ghen, ghét…Hừm! đủ cả!
Rồi lại “anh ơi” đến bạc đầu!
LAM TRẦN 28.06.2013