June 29, 2013
-

hoài cảm…
Càng gần đến ngày họp mặt của các bạn CHS Saint Thomas thì lòng tôi lại càng cảm thấy nao nao khôn tả, bao nhiêu ký ức của thời học trò xa xưa lại tràn về. Tôi ước phải chi có thể chắp cánh “bay” về nơi cố quốc, để được nhìn lại mái trường thân yêu, gặp gỡ các Thày Cô, bạn bè cũ mới và nhất là được sống lại cái cảm giác xôn xao rộn ràng của tuổi học trò ngày nào…
Thấm thoát mà đã hơn bốn mươi năm qua rồi, kể từ khi tôi rời xa mái trường xưa. Các bạn đồng trang lứa với tôi bây giờ có kẻ đã rũ sạch nợ trần, phây phả ngồi ngay ngắn trên … bàn thờ. Số còn lại vẫn đang ngụp lặn tơi bời trong sóng gió biển đời, không biết khi nào mới được nghỉ ngơi hay là một ngày đẹp trời nào đó Thiên Tào buồn tình điểm danh, thì đành “lên xe tiễn em đi” không kịp khiếu nại hay nói câu giã từ.
Nhớ xưa, khi bọn học trò vừa mới lớn và cũng vừa mới biết bâng khuâng tự hỏi : tại sao con tim lại hồi hộp, rung động trước tà áo học trò một người bạn gái cùng lớp? Thế ra ta đã bắt đầu biết yêu rồi sao? Cái cảm giác sao mà nó ngây ngô, khờ khạo làm vậy! và cái cảm giác huyền hoặc đầu đời ấy nó cứ đeo đuổi mãi không thôi suốt một đời, tưởng như có lúc đã quên đi mất rồi. Nhưng chỉ cần một làn gió nhẹ thổi vào ký ức chừng đã ngủ quên, thì cả một trời kỷ niệm lại hiện ra trong trí tưởng, rõ ràng đậm nét như mới xẩy ra hôm qua.
Thời học trò, ai mà chẳng có những cuộc tình rất “học trò” có nghĩa là nó… chẳng “ra nàm thao” và dĩ nhiên là chẳng đi đến cái thế giới nào cả. Từ những vần thơ thật mượt, những giòng chữ nắn nót trên giấy màu xanh, được “vắt” ra từ trong tim trong óc đem tặng nàng. Kết quả của những đêm thức trắng, những ly cà phê cà phê đen đắng nghét, những điếu thuốc lá … lẻ của những kẻ dại khờ tập tành làm văn-sĩ . Bao nhiêu văn hoa chữ nghĩa, chỉ mong một điều là chiếm được con tim nóng hổi của nàng!. Hè tới rồi đi, có những cuộc tình còn may mắn sót lại, nhưng cũng biết bao cuộc tình phai tàn theo những cánh Phượng vĩ. Bởi người con gái đã “vâng lệnh Song thân” sang ngang mất đất, không một lời giã biệt, chỉ còn lại chàng thư-sinh ngậm ngùi tiếc nuối. Và câu hát thật thấm thía : “… như chiếc giỏ xe chở đầy hoa Phượng… Em chở mùa hè của tôi đi đâu?… ( nàng đi lấy chồng, chứ còn đi đâu? )… Nên có một gã khờ… ngọng ngịu đứng làm thơ…”. Như thế đó, một cuộc tình học trò vừa mới sang trang…
Nhưng không phải tất cả các cuộc tình học trò đều kết thúc kiểu “tóc mai sợi vắn sợi dài” lâm ly đoạn trường như vậy đâu, mà vẫn có những cuộc tình học trò rất … có hậu, rất “đến nơi đến chốn“ như cuộc tình của Bạn tôi sau đây: Nàng tên N còn chàng tên C, bọn chúng tôi học chung với nhau suốt mấy năm trời Trung Học đang yên ấm, thì hai kẻ yêu nhau đùng đùng đòi … cưới nhau. Thế là nàng N thay vì “vâng lệnh Song thân” thì song thân lại phải … vâng lệnh để cho nàng N lấy thằng bạn nối khố của tôi là chàng C. Chàng và nàng học chung lớp với nhau, chịu đèn rồi “phải lòng” nhau thì chuyện lấy nhau là lẽ thường tình, chỉ có điều là chàng thì trên răng dưới quần xà lỏn, cũng y chang như bọn hoc trò lơ ngơ láo ngáo tụi tôi, ăn chưa no lo chưa tới, cái thân còm của mình lo còn chưa xong, thì làm sao mà lại cả gan “đèo” thêm cô vợ tuổi vừa … dứt sữa đây? Rồi mai này lại con lại cái đùm đề nữa chứ? Đúng là điếc không sợ súng… Nghe bạn tôi thông báo, bọn nhô học trò tụi thì tôi dĩ nhiên là vui rồi. Nhưng thằng nào cũng le lưỡi, rụt cổ cho rằng bạn tôi liều mạng. Ngày cưới của C và N mới thật là một đám cưới đơn giản và gọn nhất trân cõi đời này. Cô dâu đơn sơ trong tà áo dài … rất học trò, chỉ khác là trên tay nàng bây giờ ôm một bó lay-dơn tươi thắm chứ không phải là tập sách học trò. Trông nàng N ngây thơ “tong tắng” bên anh chàng C độc đáo, mặt còn búng ra sữa làm tôi liên tưởng cái cảnh ngày xưa còn bé chơi trò … cô dâu chú rể với mấy con bé hàng xóm. Bữa Tiệc le que vài bàn, ngoại trừ mấy … người lớn, còn lại toàn là bọn “tiểu đồng” mặt non choẹt, ngáo không kém gì chú rể, cộng thêm các cô bạn cùng trường tham dự lại thấy giống một buổi liên- hoan tất niên của lớp chứ không phải tiệc cưới của bạn. Phần chụp hình, chú rể giao cho tôi cái máy hình và trọng trách phó nháy. Từ hồi nào tới giờ, chụp ba chớp ba nhoáng thì có chứ cầm máy mà nháy cho cả làng thế này thì chưa bao giờ, chú rể than biết tìm ai bây giờ! Thôi thì đành … nhắm mắt nháy liều, tới khi khổ chủ đem ra tiệm Á-Đông Ngã ba Ông Tạ rửa ra, bèn có một màn xỉ vả: Bác phó ơi là bác phó, bác chụp sao mà tài thế! Cái thì mất khúc đầu nhà chúng cháu cái thì mất bu nó khúc… đuôi. May mà cũng vớt vát được it tấm còn đủ cả đầu mình chân tay làm kỹ nghệ, bằng không thật khó thọ với thằng bạn nối khố này. Giờ đây ngồi nhìn lại, bọn chúng đã “ăn ở” với nhau gần cả nửa thế-kỷ, hai vợ chồng “tay trắng làm nên” và nặn ra được 5 cái “phiên bản” cuộc tình: ba trai hai gái thật thông minh, xinh đẹp. Tất cả đều đã nên danh nên phận, lại còn thêm một lô hậu duệ nội ngoại đăng đăng đê đê, nghe nói mỗi khi bọn chúng tụ về, không khác chi một cái… trại tị nạn. Để tỏ tình hai chữ “hữu nghị”vàng khè, vợ chồng bạn tôi giao ngay đứa con đầu lòng cho tôi “cầm…. đầu”, thế là thằng con lại có thêm ông bố hờ là tôi. Còn thằng con thứ hai giao cái vụ cầm đầu cho Bố K. Chuyện cụ K này mới thật là ly… Kỳ, cũng vì cái vụ cầm đầu câm chân này làm bạn K của tôi suýt nữa thì … hụt vợ. Số là cụ bạn tôi hơi … chậm vợ một tí. Cụ cứ dậm chân tại chỗ, ở vậy hoài khiến ai cũng tưởng cụ này chắc sẽ ơ giá suốt đời. Trong khi bạn bè đứa nào cũng đùm đề hết con rồi đến cháu, sinh sản gần đầy mặt đất. Tới nước đó thì cụ này mới bắt đầu chạy nước rút, rượt theo anh em … Hôm đám cưới cụ K, bầu đoàn thê tử bạn bè các nơi về ăn cưới đông như … kiến, đang lúc tiệc vui, thằng con đỡ đầu của cụ K, nhảy lên sân khấu để chúc mừng ngày cưới của Bố K. Bà Ngoại cô dâu ngồi ngay cái “ô pạc lơ” nghe loáng thoáng thế nào lại tưởng là thằng con của cụ K đang chúc mừng ngày cưới của… Bố nó, bèn phạng cho cô dâu một câu : con thấy không? Con nó lớn thế kia mà nói là nó trai… tân, nó gạt cháu gái Bà rồi. Báo hại cô dâu chú rể phải hết lời giải thích, thề sống thề chết, bà cụ mới chịu tha cho… Kết quả thê thảm là giờ này cụ K nhà tôi vẫn còn đang nhức mỏi đôi vai gánh gồng một bên vợ… dại (?) một bên 2 đứa con thơ !!!
Và như thế đó, cuộc tình của Bạn C và N của tôi đã xứng đáng được xếp vào loại: Những mối tình học trò đẹp muôn thuở. Không có gì để phải than vãn, khiếu nại kiểu “tóc mai sợi vắn sợi dài” hay “tình chỉ đẹp khi…” như chuyện của những “…gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ…” như … tôi !!!
Đó là một chuyện tình học trò kết thục thật có… hậu của bạn tôi. Còn những chuyện tình “đẹp khi còn giang dở” (!!!) của bao cụ thi-sĩ lẩm cẩm hết thuốc chữa đã ca tụng thì sao? Chuyện tình buồn nẫu ruột mà lại bảo là “đẹp” thì … xin lỗi chắc hổng có em rồi. Chẳng qua là do các cụ Thi-sĩ nhà ta bị đào đá “đau” quá, mà than thân trách phận thì quê nên mới thi vi hóa cái đau như (…) đó mà tự an-ủi mình cho đỡ tủi mà thôi! Ấy vậy mà bây giờ tôi lại cho rằng các cụ ấy thật đúng và thâm thấy… bà. Bởi vì chuyện tình buồn sẽ đẹp mãi khi ta đóng khung kỷ niệm lại, với tât cả những gì đẹp nhất của nó rồi chôn kỹ vào một ngăn nào đó trong cùng đáy con tim. Hãy cứ để cho nó nhẩn nha nhâm nhi, gậm nhấm nỗi sầu tư năm này qua tháng nọ. Khi nào buồn tình thì lại lôi đống kỷ niệm đó ra ca sáu câu vọng cổ lâm ly, thả hồn về nơi bến xưa cho vơi nỗi sầu thương, xong rồi lại nhốt kỹ nó vào trong cùng đáy tâm hồn chỉ dành cho riêng mình. Và người xưa vẫn mãi là những hình ảnh đẹp muôn thuở!!! Chẳng thà như vậy, còn hơn bất đồ gặp lại, sững sờ choáng váng bởi vì… bởi vì… Nói vậy thì nói, ai mà lại chẳng muốn gặp lại người xưa một lần, dù chỉ là một lần gặp nhau để lòng… chới với ! Như lời của người bạn tên Đ của tôi mãi tận bên trời Tây, bao nhiêu năm nay (giấu vợ giấu con) ấp hủ hình hài người xưa, hắn chỉ ao ước một điều nhìn lại người xưa một lần rồi có xuống chin tầng địa-ngục cũng cam lòng!!!
Và còn các bạn cũ của tôi bây giờ ra sao? Hỡi Cô Phó lớp tên T T Hợp của tôi ơi, duyên cớ nào các bạn của chúng ta lại bầu hai đứa mình vào cái “chức vụ”… dân cử như thế này? từ ngày xa trường tôi chẳng bao giờ có dịp gặp lại người… và Hương nữa, nhớ Bạn và tôi thường hay trao đổi mấy cours trường Luật trước nhà, rồi sau cũng chẳng gặp lại. H còn nhớ đến Tín không? nhớ một buổi cuối tháng Tư năm nào, Tín và vài người bạn đến rủ H cùng đi, nhưng có lẽ vì Lễ giáo, H đã từ chối. Bọn hắn chạy qua nhà mình rủ, mình cũng không đi. Đám tang của Tín vào đúng cái ngày cuối tháng Tư buồn thảm, Tín xa rời quê hương cũng ngày này và ra đi vĩnh viễn cũng ngày này, bây giờ cũng gần gần 5 năm rồi. Còn Hoàng (có biệt danh Lê Hoàng Heo) thân mến đâu rồi? bạn ở nơi nào? … Và còn bao bạn bè khác làm sao nhắc nhớ cho hết! Chỉ hy-vọng do một tình cờ nào hay một cơ duyên đưa đẩy thì may ra bạn bè mình mới hòng gặp lại nhau!
Có lần được nhìn lại một tấm hình chụp ngôi trường cũ, trong bãi đậu xe, có 2 chiếc Mini Lam một màu xanh một màu trắng đậu kế nhau. Bỗng nhớ ơi là nhớ hình ảnh chiếc xe của mình và của người bạn cùng lớp tên Long. Không biết có phải đó là hình chụp 2 chiếc xe của tụi tôi hay không? nhưng sao lòng bỗng trao dâng một niềm khó tả , cảnh cũ trường xưa, với những tà áo trắng và bãi đậu xe thân quen ngày nào. Còn đâu nữa những ngày xưa thân ái! Long bây giờ đang ở Canada thế mà cũng chẳng bao giờ gặp lại. Ước chi bạn cũ đọc được những giòng này và còn nhận ra nhau thì thật không gì vui mừng hơn?
Những kỷ niệm xưa biết bao giờ mới kể cho hết, và chắc chắn sẽ chẳng bao giờ phai lạt trong tâm trí. Nhắc lại một vài kỷ niệm nho nhỏ với một chút tâm tình hoài cảm, nhân dịp các bạn CHS trường xưa thân yêu đang sửa soạn tụ hội về nơi cũ gặp gỡ hàn huyên, ôn lại bao kỷ niệm êm đềm của những ngày tháng học trò năm xưa. Chúc buổi họp mặt thật thành công và chúng ta sẽ gặp lại thật nhiều bạn bè thân mến ngày nào.
Thân mến.
Mai Quỳnh (6/2013)