April 30, 2013


  •  

    Nhiều khi tôi tự hỏi mình là gì trong cõi người tỉ tỉ

    Mà đăm chiêu nghĩ ngợi suốt tháng ngày

    Sao không ca vui với gió thổi mây bay;

    Nhào xuống biển rong chơi với lũ cá trời phóng khoáng.

     

    Nhiều khi tôi tự trách sao không làm ly cà fé mỗi sáng.

    Với bạn bè hay chí ít với cánh phượng trên cao

    Hay nhào vội ra cho kịp thoáng mưa rào

    Vừa đủ ướt, để hong khô khi nàng mưa vừa cười cười đi khỏi.

     

    Nhiều khi tôi muốn ném bang bang hòn sỏi

    Cho nhảy lưng tưng trên phẳng lặng mặt hồ

    Như những chú bé của thuở rất xa xưa

    Để tìm lại chút thơ ngây mà thời gian đã lạnh lùng tước bỏ.

     

    Nhiều khi tôi nghĩ sao không như ngày xưa, có một đêm thả bộ

    Từ trung tâm thành phố lếch thếch mãi mới về

    Trong cái lành lạnh, cái thôi miên của không khí giao thừa

    Và có thể còn chưa về nhà, mà lại điên điên ngồi đâu đó làm ly ca fé nửa sáng.

     

    Nhiều khi tôi tiếc là đời mình vắng lặng

    Chỉ có bút chì và mảnh giấy con con

    Ghi mọi thứ- mà mọi người bảo là lẵng nhẵng, lăng nhăng-

    Chả ra làm sao cả khi nhịp đời đi vội vã lắm.

     

    Tôi chả biết làm sao khi đời còn rất ngắn:

    Mắt đủ xài giỏi lắm chỉ dăm năm

    Miệng có tía lia, thì cũng có lúc…sưng mồm.

    Rồi như thóc kia, lại lặng yên, vì bản thân là thóc.

     

    Tôi chả biết làm sao, chỉ mong lòng không phai nhạt

    Với những gì đã gắn bó-thật riêng-

    Dẫu qua đi những nắm bắt đời thường

    Thì đành chịu, vì ôi! Tôi là mẫu người như vậy đó.

     

    lamtran04/2013

     

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *