April 21, 2013

  • lên 10 tuổ̉i…


    Lên mười tuổi, ta biết làm chi nhỉ!

    Sáng học đường, chiều vơ vẩn rong chơi

    Cát lấm lem, mặt đỏ ánh mặt trời

    Vài cán chổi, mẹ “lê” cho vào đít.

     

    Lên mười tuổi, căn nhà cần chăm chút

    Cho rêu đừng bám bẩn mảng tường vôi

    Cho cửa sổ mở ra đón vạn lời

    âu yếm của tứ phương,qua làn gió

     

    Lên mười tuổi, bé em xinh nơ đỏ

    Cài trên đầu, mái tóc khẽ nghiêng nghiêng

    Mắt sao mai, không một chút gợn phiền

    Cho đêm mộng những lâu đài cổ tích.

     

    Lên mười tuổi, con đường xưa xé, nứt

    Nhưng vẫn nguyên những dấu bước chân nào

    Dẫu trải thêm lớp nhựa nóng đêm thâu.

    Sáng vẫn gặp những mặt người quen thuộc.

     

    Lên mười tuổi, ngọn đèn xe phù phập

    Mãi cõng trên lưng gánh nặng thời gian

    Cõng trong lòng muôn lo lắng,oán ân

    Và cõng cả những tuổi đời khổ chủ.

     

    Lên mười tuổi, chai rượu xưa vẫn ở

    góc tủ từ lâu lắm, ngóng mong ai

    tri âm, để nhiễu ra những ngọt bùi

    Của đợi chờ, và hôm nay tao ngộ.

     

    Lên mười tuổi, sao Sân Ga như mới

    Đèn vẫn rưng rưng ánh sáng gọi mời

    Ghế vẫn xanh ươm, chẳng chút pha phôi

    Còi vẫn khẽ khàng ân tình giục giã.

     

    Lên mười tuổi, Sân Ga ơi, thong thả

    Cho người vào thêm nếm chút riêng tư

    Để hòa chung với những cái diệu kỳ

    Từ lâu lắm, Sân Ga hằng trọn giữ…

     

              LAM TRẦN 21.04.2013

     

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *