March 14, 2013

  • bài thơ cà lăm…


    NÀNG

     _Cặm cụi cả ngày: áo với cơm

    Thời  gian đâu có để giận hờn!

    Nếu em có chút gì bực bội

    Chỉ vì mệt mỏi, nhé anh thương!

     

    CHÀNG

    _Vặn vẹo cả ngày: chút thơ văn

    Đọc em nghe nhé “Hỡi bà chằng

    Em là người anh yêu mến nhất;

    Hơn cả mọi điều cõi thế gian!”

     

    ­NÀNG

    _Em mà chằng ư, ông chồng khốn

    Lấy anh, tính ra em lỗ vốn

    Chẳng thà ở vậy chỉ nuôi thân

    Nuôi thêm anh nữa, đời thêm rộn!

     

    CHÀNG

    _Vợ ơi, chằng ơi, hiểu lầm rồi

    Vợ xem, cả ngày anh chỉ có thế thôi

    Mỏi đít, mòn lưng chiều khoe vợ

    Cái chữ ông trời mới đẻ rơi

     

    NÀNG

    _Trời ạ! Ngồi chơi cũng mỏi lưng

    “Người ta” làm lụng suốt cả tuần

    Lẽ ra phải cơm hầu nước cận

    Đàng này anh chỉ nói lung tung

     

    CHÀNG

    _Nói lung tung là nghề của chàng nhe, em gái

    Nói lung tung mà lấy được vợ nè

    Nói lung tung mà được vợ nuôi ngày hai bữa

    Sáng uống cà phê, tối cữ trà.

     

    NÀNG

    _Thua anh đứt đuôi rồi, anh xã ơi!

    Thôi thì anh cứ việc rong chơi

    Viết lách, tùy anh, nhưng nhớ nhé

    Chiều về cơm nước, phụ em vui!

     

    HÀNG XÓM

    Này cái lão dở hơi, lão là thằng cha may mắn nhất.

    Có vợ hiền, lại chịu khó, muốn chi hơn?

    Như tui đây, bà xã cứ nằm ườn.

    Lo thấy mẹ, chỉ cầu bả…thơm cho một cái!

    Ôi! Đời tôi tê tái…

                          LAM TRẦN 14.02.2013

     

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *