February 15, 2013

  • Chuyện thường ngày


    Một buổi sáng đã lâu lắm rồi, tôi ngồi trước cửa hàng của mình-chẳng nhớ có nhâm nhi ly cà phê không nữa. Xe cộ lại qua, thời gian chậm rãi. Bất chợt từ phía bên kia đường, tôi nghe thấy tiếng xe buýt rít mạnh trên mặt đường, tôi kịp nhìn thấy người phụ nữ ngồi đàng sau chiếc xe gắn máy do 1 người đàn ông cầm lái-chắc là chồng chị ta- ngã nhào vào phía trước của cái bánh sau chiếc xe buýt oan nghiệt nói trên. Chị phụ nữ chết tại chỗ. Tôi cứ ngẫm nghĩ từ cả hơn 20 năm qua rằng, khi về nhà, nếu cặp vợ chồng này có 1 đứa con, thì người chồng sẽ nói gì với đứa con của họ sau cái mất mát chẳng gì bù đắp kia…

    Cũng 1 buổi sáng, cũng cái vị trí trước cửa hàng ấy, tôi nghe tiếng va quẹt…Ngoái nhìn thì thấy 1 người đàn ông , tay còn giữ khư khư cái ghi-đông cái xe đạp của anh ta, mà vành bánh xe trước đã thành số 8 sau cú va chạm với chiếc xích lô từ trong hẻm chạy ra, cãi nhau với người phu xích lô. Người lái xích lô đang cố phân bua với mọi người bu quanh rằng lỗi không phải của anh. Cả bà khách đi xích lô cũng ra sức bênh vực người chở mình. Cãi riết ở lòng đường, họ lôi nhau vào lề đường cãi tiếp. Bà khách xích lô chán nản bỏ đi…Thế là anh phu xích lô mất toi cuốc xe, anh chủ xe đạp mếu máo với cái vành xe cong vẹo.Chợt có 1 người đàn ông đi xe Lambretta đi ngang, ngừng lại. Ông qua loa hỏi han như cho có lệ, và rút chút tiền-chẳng biết là bao nhiêu-đưa cho anh chàng hỏng xe. Chả biết họ có cám ơn hay không…, nhưng sau đó, mọi người tan hàng.

    Vậy đó, cuộc đời vốn đầy dẫy những éo le, đôi khi chỉ cần chút khéo léo để giải quyết những việc tưởng như khó khăn;Và cuộc đời vốn vẫn đầy những bất trắc không thể nhìn trước được, họa phúc biết đâu mà lường…

    Vậy mà sao ta cứ mãi tranh chấp nhau nhiều khi chỉ vì những chuyện không đâu nhỉ? Ta sẽ trả lời thế nào nếu có ai hỏi ta sao anh, sao chị lại buồn người kia vậy. Thật là xấu hổ nếu suy cho cùng ra, cũng tại ta thiếu tí ti khiêm tốn…

     

    LamTran

    vụn vặt đầu ngày…


     

    Tháng ngày rồi lại qua đi như làn gió, có khi gấp rút đến độ ta chẳng kịp  nói lời chia tay với ai đó thân tình đã một ngày đi chưa biết bao giờ trở lại. Lắm khi thời gian cũng nhàn nhã trôi như thể chẳng có gì phải vội vã; Nhưng chính cái lầm bầm ấy của thời gian cũng làm cho ta đủ giật mình khi khơi gợi lại một biến cố nào đó, tưởng chừng như mới đây, ai ngờ đã trôi qua có khi với cả chiều dài phần mấy của cuộc đời. Giật mình mà nghĩ đến ngày nào mình còn trẻ dại, sách vở đến trường để gây dựng tương lai như ước mong của mọi bậc mẹ cha. Rồi giòng đời và lòng người có khi chẳng hề thuận lòng nhau.

    Thành công và thất bại cũng chỉ là gang tấc. Yêu thương và hờn giận luôn là 2 mặt phải trái của mỗi người. Ta vẫn luôn là kẻ bị lôi kéo đi trong thế giới thực tại và thế giới tâm hồn. Ta có thực yêu mến ai cả cuộc đời, bất kể người ấy có đem lại cho ta niềm vui hay nỗi buồn? Ta có thực bằng lòng với cái mình đang có, dẫu rằng cái mình đang sở hữu hẳn đáng giá gấp nhiều lần của bao người chung quanh? Ta có thực vui với cái hạnh phúc mà bề ngoài ai cũng nghĩ rằng ta thụ hưởng? Ta có thực muốn sẻ chia cái khốn khổ của ai đó đang gánh nặng trên vai? Ta có vui vì kẻ mình ghen ghét vừa mới lãnh một “đòn” nào đó của cuộc đời?…

    Thời gian dường như chẳng quan tâm tới những nghĩ suy rối rắm của ta hay của bất cứ ai. Nó vẫn cứ vậy; dĩ nhiên nó là chiếc đồng hồ đẹp, chính xác mà lạnh lùng. Nó là quyển lịch hàng ngày treo hờ hững trên bức tường, nơi rõ nhất có thể, để mỗi người phải lệ thuộc vào nó mà tiêu bớt đi vốn sống của mình. Chúng nhắc rằng _Trời ơi! Sao mà lâu lãnh lương thế!_ Ồ, bữa nay mới 25 thôi mà, mấy ngày nữa thôi, cha nội! Sic! Ta mong lãnh lương có khác gì ta mong cho mau về với cát bụi! Có điều, dẫu ta biết đời sống có là bao mà sao ta cứ rề rề rà rà cho những chuyện cần làm cho sớm. Ta cứ mãi chờ có thời gian mới đến chơi với ai đó cô đơn, vì ta còn bận phải đi…nhậu cho vui cuộc đời. Ấy mà cũng có lúc ta nhanh nhẩu không thể tả. Thử ai chọc giận mình coi, cứ là a lê hấp, mắt ta trợn trừng lên và gài số de cái cụp! Khỏi thanh minh thanh nga chi cho mất thời gian.

    Đó, con người kỳ khôi vậy đó! Thử nhẩm xem “lẽ ra”, mình còn sống bao lâu nữa? Và thử chia nhỏ phần đời còn lại xem chuyện gì cần làm hơn? Và thử nghĩ thêm về bước chân của Thần Chết đang lảng vảng nơi đâu đó, có khi gần ta mà ta chẳng hay, khiến chương trình của ta thành bèo dạt mây trôi, làm trò cười cho chính ta khi ta về nơi chín suối.

    Nghĩ mà mệt! Thôi đi ngủ quách đi ta ơi. Mai tính! Ây da, nè Thần Chết, đêm nay chớ có mò đến nhà ta nhé. Ta hứa, mai ta sẽ sống tốt hơn mà…

     

     

    Lam Tran

    XuânQúyTị2013

                                                        

                                                                                                                                               

Post a Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *